Mới đây, tại chương trình Phụ nữ làm film, ca sĩ Mỹ Tâm đã chia sẻ về giai đoạn đầu sự nghiệp của mình. Cô nói: "Ngay từ nhỏ, tôi đã biết là mình thích hát, khi lớn lên đã xác định vào trường nhạc học và muốn làm cô giáo dạy đàn. Sau đó, tôi thấy làm giáo viên dạy đàn không ổn, không hợp với mình nên thôi.
Mỹ Tâm ngày xưa
Thời gian đó, tôi còn đi học ở Nhạc viện TP.HCM. Để trang trải cuộc sống, tôi phải đi thi các cuộc thi hát rồi được mời đi hát ở các quán bar hàng đêm. Từ đó, tôi thấy thích và xác định sẽ đi theo con đường ca hát.
Hồi xưa, tôi hay suy nghĩ nhiều, người ta nói là bà cụ non, già trước tuổi. Bất cứ việc gì xảy ra là tôi đều suy nghĩ mãi, rằng tôi đã làm tốt chưa, tại sao lại buồn như vậy.
Tôi còn nhớ năm 16 tuổi, tôi đi thi một cuộc thi hát của Nhà Văn hóa Thanh niên. Nếu ai vào được vòng trong của cuộc thi đó sẽ được lên tivi. Tôi mới từ Đà Nẵng vào Sài Gòn nên mong đợi lắm.
Tôi mong được lên tivi để cha mẹ xem thấy tôi, nghĩ như thế chắc vinh dự lắm. Nhưng không hiểu tôi hát ra mà không lọt được vào vòng trong. Có lẽ do tôi mới đi thi lần đầu ở Sài Gòn nên lơ mơ, không biết gì.
Tôi buồn lắm, buồn vô cùng, chưa bao giờ buồn như thế, cứ ngồi nghĩ mãi không biết tôi đã sai ở đâu, chưa đạt được chỗ nào mà lại bị loại. Tôi tự hỏi mình hàng loạt câu hỏi tại sao. Tôi cứ ngồi ở một góc quán cà phê trong Nhà Văn hóa, buồn như kiểu trời sập đến nơi rồi.
Thầy Hoài Nam đi ngang qua thấy tôi ngồi đó. Tôi cũng không nhớ thầy và tôi có trò chuyện hay không vì cũng 26 năm trôi qua rồi. Hình như thầy có hỏi vì sao tôi lại ngồi buồn thế. Tôi bảo buồn vì không được lên tivi.
Thế là sau đó thầy cho tôi vào vòng trong, đưa tôi lên tivi. Sau này, tôi mới hiểu rằng tính cách của tôi là thế, khi không đạt được cái gì là sẽ suy nghĩ mãi về việc đó, chứ không phải kiểu không được thì thôi. Tôi phải biết mình sai ở đâu để cố gắng lần sau đạt được".