5 khoản chi đáng tiền nhất của tuổi 30

Những khoản chi này thực sự đã thay đổi cuộc sống của tôi.

Bước sang tuổi 30, tôi bắt đầu nhìn tiền bạc khác đi. Nếu trước đây, phần lớn các khoản chi đều xoay quanh việc ăn món mình thích, mua thứ đang “nổi đình nổi đám trên” mạng, thì giờ, câu chuyện chỉ đơn giản là: Mua thứ mình thấy đáng tiền. Có thể không rẻ, có thể cũng chẳng phải những thứ đang hot, cũng chẳng sao!

1. Tiền thuê nhà sống 1 mình

Hồi mới đi làm, tôi từng nghĩ tiền thuê nhà là là khoản tiết kiệm càng nhiều càng tốt, dù sao cả ngày cũng ở văn phòng, tối lại hay đi chơi, có khi 11-12h đêm mới về nhà. Thuê nhà lúc đó đồng nghĩa với việc thuê 1 chỗ ngủ, phần lớn thời gian còn lại, đó chỉ là chỗ… cất đồ. Nhưng gần đây, kỳ vọng của tôi về chỗ ở đã khác.Tôi không còn thích ở ghép chỉ để tiết kiệm 3-4 triệu/tháng, cũng không còn muốn ở trong 1 căn phòng mà giường ngủ cách bệ bếp 5 bước chân.

Ảnh minh họa

Tuổi 30, tôi cần 1 căn phòng có nhiều cửa sổ để nắng rọi được vào nhà, cần không gian yên tĩnh, cần khu vực nấu nướng tử tế, cần máy hút mùi xịn để mùi đồ ăn không ám khắp nhà.Thế nên từ 1 người chi chưa tới 2,5 triệu đồng tiền thuê nhà, bây giờ tôi sẵn sàng dành ra số tiền gấp 3 cho không gian sống.

2. Tiền mua đệm, gối tốt

Có sự mâu thuẫn mà mãi sau này tôi mới nhận ra: Tôi có thể sẵn sàng chi 35 triệu mua điện thoại mới dù cái cũ vẫn dùng tốt, nhưng lại tiếc khi nghĩ đến việc bỏ ra 3 triệu cho 1 cái gối và 20 triệu cho 1 chiếc đệm.Trước đây, tôi chỉ dùng gối vài trăm nghìn, còn đệm - đắt lắm cũng 2 triệu thôi. Cho đến khi quyết tâm chi tiền mua đệm xịn, gối tốt, tôi mới nhận ra thế nào là 1 giấc ngủ ngon!

Ở tuổi 30, sức khỏe không còn là thứ có thể mặc định rằng mình luôn có. Những thói quen nhỏ như ngủ đủ, ngủ sâu hay đầu tư cho không gian nghỉ ngơi thực chất là cách chăm sóc bản thân lâu dài.Nếu ngủ đủ 8 tiếng/ngày, 1/3 cuộc đời chúng ta đã ở trên giường, chẳng tội gì không đầu tư.

3. Tiền thuê PT tập gym

Nếu trước đây tôi đi tập gym chủ yếu vì muốn giảm cân, thì đến tuổi 30, lý do quan trọng hơn lại là sức khỏe. Cơ thể bắt đầu có những dấu hiệu rõ ràng hơn của việc thiếu vận động: Mỡ bụng tăng mấy ngấn, chỉ số Choresterol cũng đỏ choét trong kết quả xét nghiệm máu, cơ thể lúc nào cũng uể oải ì ạch. Có cố tự tập thì lại chấn thương đầu gối vì ngoài cardio ra, chẳng biết tập tạ thế nào.

Cuối cùng, đành phải thuê PT. Ban đầu, quyết định này khiến tôi thấy rất xót tiền, nhưng sau nửa năm, nó lại trở thành khoản chi khiến tôi thấy xứng đáng nhất.

4. Biếu mẹ 5 triệu/tháng

Đây không phải khoản tiền quá lớn đến mức thay đổi hoàn toàn cuộc sống của mẹ hay của tôi, nhưng đủ để mẹ thoải mái chi tiêu hơn, và quan trọng nhất là không còn thấy lo lắng về con cái nữa. Ngày xưa hồi mới đi làm, lương có 5-7 triệu, thi thoảng mẹ lại hỏi tôi còn tiền tiêu không, và dù tôi nói gì đi nữa, kết cục vẫn luôn là mẹ dúi cho tôi 2-3 triệu.

Ảnh minh họa

Trong mắt mẹ hồi ấy, tôi là đứa luôn hết tiền dù có công việc đàng hoàng. Nếu mẹ cho tiền mà tôi không cầm, mẹ lại càng không yên tâm, có lần còn chủ động đóng tiền thuê nhà thay con gái.Từ sau khi tôi đều đặn biếu mẹ 5 triệu/tháng, chuyện đó không còn nữa. Mẹ chẳng còn lo tôi thiếu tiền ăn, thiếu tiền đóng trọ. 5 triệu tôi đưa có thể mẹ cũng chẳng tiêu vào, vẫn cất trong két hoặc cầm đi mua vàng để dành làm của hồi môn cho tôi rồi. Nhưng cũng chẳng sao, mẹ thích, mẹ thấy yên tâm là được!

5. Tiền đi du lịch 2 lần mỗi năm

Trước đây tôi nghĩ du lịch là chuyện bao giờ có dư tiền thì đi, vốn dĩ tôi cũng không phải đứa thích đi đây đi đó cho lắm. Ngày nghỉ thì ở nhà ngủ, lễ Tết thì về quê, cũng không còn nhiều thời gian rảnh mà đi du lịch. Nhưng sau hơn chục năm ở Hà Nội, tôi nhận ra việc ít trải rong chơi cũng là 1 điểm trừ. Cuộc sống nhìn chung là chán, không có trải nghiệm gì mới đáng để kể.

Vì vậy, tôi bắt đầu dành một khoản tiền cố định cho việc đi du lịch 2 lần mỗi năm. Khi thì đi 1 mình, khi thì đi cùng bạn thân hoặc gia đình. Sau vài chuyến đi như vậy, tôi nhận ra ở tuổi này, sắp xếp thời gian rảnh để đi chơi cùng nhau khó hơn nhiều so với chuyện sắp xếp tiền bạc. Thế nên có thời gian là đi thôi, tiền thì kiếm quanh năm rồi.

Có lẽ đó cũng là thay đổi lớn nhất của tôi trong chuyện tiền bạc. Thành công lớn nhất của tuổi 30 không phải là kiếm được nhiều tiền hơn, mà là biết mình thực sự muốn dùng tiền cho điều gì. Tiết kiệm vẫn quan trọng, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất. Suy cho cùng,