Những ngày này, rừng cao su Tây Ninh bước vào mùa thay lá, khoảnh khắc lặng lẽ nhưng giàu cảm xúc trong vòng tuần hoàn của thiên nhiên.
Khi những tán cây đồng loạt chuyển sang sắc vàng nâu và trút bỏ lớp lá cũ, cả không gian rừng như chùng xuống, trầm mặc và yên bình.
Lá cao su rơi dày dưới gốc, phủ kín những lối mòn quen thuộc của công nhân cạo mủ, tạo nên âm thanh xào xạc khô giòn dưới mỗi bước chân.
Trên cao, những thân cây trơ cành đứng lặng giữa nắng gắt, lặng lẽ gom góp từng tia sáng cho cuộc tái sinh đang đến gần.
Mùa thay lá cũng là lúc nhịp khai thác chùng xuống, khi tiếng dao cạo mỗi sớm tạm vắng để người và cây cùng hồi phục sau một chu kỳ lao động dài.
Ông Bùi Tuấn Anh (ngụ xã Dương Minh Châu, công nhân cạo mủ cao su nhiều năm) cho biết, vào mùa cao su rụng lá, công nhân thường tạm ngưng cạo mủ để cây hồi sức, chuẩn bị cho chu kỳ mới. “Mấy tháng này không còn nghe tiếng dao cạo mỗi sáng sớm, rừng cao su yên ắng hơn hẳn. Nhưng quen rồi, năm nào cũng vậy, cây cần nghỉ thì mình cũng chậm lại theo cây”, ông Anh chia sẻ.
Anh Phan Văn Thắng (người dân địa phương) chia sẻ: “Mỗi lần chạy xe qua đây vào mùa cao su rụng lá, tôi cứ có cảm giác như đang đi giữa mùa thu. Lá vàng rơi đầy đường, nắng xuyên qua tán cây, không khí rất yên bình. Dù chỉ là đoạn đường quen thuộc, nhưng tới mùa này lại thấy chậm lại, muốn đi chậm hơn để ngắm cảnh”.
Vòng tuần hoàn ấy lặp đi lặp lại qua từng năm, giản dị mà kiên cường, như chính con người gắn bó với rừng cao su Tây Ninh. Mùa thay lá khép lại, rừng lại xanh, và một mùa mủ mới lại bắt đầu lặng lẽ, bền bỉ, nối tiếp không ngừng.
Đoàn Vũ