Diệu Hương sinh năm 1985, quê Nam Định. Cô từng tham gia nhiều phim truyền hình như Luật đời, Cầu vồng tình yêu, Bánh đúc có xương, Cuồng phong, Xin thề anh nói thật ...
Khi sự nghiệp đang thăng hoa, Diệu Hương bất ngờ kết hôn với doanh nhân Việt kiều tên Ngọc Linh vào năm 2011. Cô ần lượt sinh hai con, bé gái Chuối Đậu vào năm 2012 và bé trai Cà Bung vào năm 2015. Cô rời xa ánh đèn sân khấu khi sự nghiệp đang ở độ chín, sang Mỹ định cư cùng gia đình từ năm 2019. Gia đình cô hiện vẫn giữ nhiều phong tục tập quán của người Việt như thờ cúng tổ tiên, làm cỗ cúng ông Táo, đón Tết Nguyên đán... khi sống tại bang California.
Giữ gìn nguồn cội cho con
Diệu Hương và con trai
Cậu con trai Cà Bung tên thật là Benjamin dù sang Mỹ khi chưa đầy 4 tuổi, chưa từng học qua trường lớp tiếng Việt, lại có thể tự đọc, tự viết bằng chính thứ tiếng của quê hương. Bắt đầu từ việc viết tiếng Anh rồi nhờ Google dịch, cậu bé dần làm quen với mặt chữ, rồi bập bẹ đọc theo khi mẹ gõ văn bản.
Bẵng đi một thời gian, Diệu Hương nhận ra sự tiến bộ vượt bậc của Cà Bung trong một lần con ngồi cạnh khi cô làm việc. Cô gõ chữ đến đâu, con bập bẹ đọc theo đến đó. Nữ diễn viên bất ngờ hơn nữa vì Cà Bung có thể đọc dấu rất chuẩn dù chưa trải qua trường lớp nào.
"Tôi bất ngờ quá, gọi chồng sang nói con đọc lại cho bố nghe. Và từ đó, mỗi ngày con đều tặng bố mẹ món quà. Tôi hạnh phúc khi được nghe một em bé thiên về toán sống ở Mỹ, tối đọc thơ, bập bẹ những nhịp điệu quen thuộc với thuở thơ ấu của bố mẹ cũng như chị Chuối Đậu. Tôi không đòi hỏi nhiều, mỗi ngày chỉ cần nghe con đọc một vài dòng là thấy vui lắm rồi. Với vợ chồng tôi, con tự học tiếng Việt là điều rất kỳ diệu", Diệu Hương nói trên Ngoisao.net.
Những tấm thiệp nhỏ với câu chữ còn đơn giản, đôi chỗ chưa tròn trịa, nhưng lại khiến người lớn xúc động hơn bất kỳ điều gì. Bởi trong đó không chỉ là ngôn ngữ, mà là sự kết nối.
Một đứa trẻ sống ở Mỹ, học bằng tiếng Anh, tư duy bằng tiếng Anh, nhưng vẫn có thể đọc thơ bằng tiếng Việt, vẫn biết viết những lời chúc gửi mẹ bằng chính tiếng nói của gia đình đó không phải là điều tự nhiên mà có. Đó là kết quả của một cách nuôi dạy đủ kiên nhẫn và đủ tinh tế.
Điều đáng nói là Diệu Hương không xem việc con giỏi tiếng Việt là một “thành tích”, chỉ cần mỗi ngày nghe con đọc vài dòng là đã thấy vui. Có lẽ chính tâm thế không áp lực ấy lại mở ra một hành trình tự nhiên hơn cho đứa trẻ. Khi không bị ép buộc, việc học trở thành một niềm vui, một sự khám phá. Và khi ngôn ngữ gắn với cảm xúc tích cực, nó sẽ ở lại rất lâu.
Trong bối cảnh nhiều gia đình lo con “Mỹ hóa”, “Tây hóa”, thì cách Diệu Hương chọn lại không phải là chống lại môi trường sống mới, mà là giữ một gốc rễ đủ vững để con có thể lớn lên theo cách riêng của mình.
Diệu Hương cũng không hiểu tại sao con trai có thể tự học và đọc tiếng Việt dù trước đó chưa từng theo trường lớp nào. Cô cho rằng phản xạ ngôn ngữ mẹ đẻ có sẵn cùng việc gia đình mặc định chỉ sử dụng tiếng Việt ở nhà là yếu tố quan trọng để các con có thể duy trì hai ngôn ngữ.
"Vợ chồng tôi luôn dạy con rằng Cây có cội, nước có nguồn và dòng suối mát lành ấy sẽ nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành, đạo đức, lương thiện. Chúng tôi không muốn các con Mỹ hóa hoàn toàn mà muốn để Chuối Đậu, Cà Bung thấy mình may mắn vì có được hai ngôn ngữ và hai văn hóa. Tôi tin điều này chắc chắn sẽ tạo giá trị riêng cho các con sau này", Diệu Hương cho biết.
Đó không chỉ là chuyện giữ gìn truyền thống, mà còn là cách tạo ra lợi thế cho con trong tương lai, một bản sắc riêng, một chiều sâu mà không phải ai cũng có. Bởi ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp. Nó là ký ức, là cách một con người cảm nhận thế giới, là sợi dây nối với cội nguồn. Một đứa trẻ biết nói tiếng Việt, hiểu văn hóa Việt, sẽ không chỉ “biết mình từ đâu đến”, mà còn có thêm một điểm tựa tinh thần khi bước ra thế giới rộng lớn.
Nhìn từ câu chuyện của Diệu Hương, có thể thấy: giữ gìn tiếng mẹ đẻ cho con chưa bao giờ là điều xa vời hay quá khó khăn. Nó không bắt đầu từ những lớp học đắt tiền hay giáo trình phức tạp, mà bắt đầu từ chính cách cha mẹ lựa chọn sống mỗi ngày. Một bữa cơm nói tiếng Việt. Một câu chuyện kể trước khi ngủ. Một thói quen nhỏ, nhưng lặp lại đủ lâu.
Và rồi, đến một ngày, bạn sẽ nhận ra: con mình không chỉ lớn lên trong một đất nước khác mà vẫn mang theo một phần rất nguyên vẹn của quê hương.