Buổi giao lưu và ra mắt sách do Fahasa phối hợp cùng tác giả tổ chức diễn ra vào ngày 08/03 tại Nhà sách Fahasa Hà Nội. Chương trình là dịp để Huỳnh Tú Uyên trực tiếp gặp gỡ bạn đọc, chia sẻ hành trình sáng tác, những câu chuyện phía sau từng trang viết, đồng thời lắng nghe tâm tư của những người trẻ đang loay hoay giữa ước mơ và thực tế.
“Viết cho những ngày không dám khóc” không kể về một hình mẫu phụ nữ thành công theo chuẩn mực hào nhoáng. Cuốn sách mở ra hành trình rất thật của một cô gái Việt bắt đầu từ con số không nơi xứ người: Những ngày đi xe buýt giữa mùa đông Tacoma lạnh buốt, loay hoay với vốn tiếng Anh còn vụng về trong lớp ESL, làm nail để trang trải cuộc sống, nộp đơn xin việc và liên tục nhận về những cái lắc đầu từ chối.
Trong sách, Huỳnh Tú Uyên từng viết: “Tôi không có tiền, không tiếng Anh, không ai chống lưng. Nhưng tôi có một thứ không ai lấy được: ý chí". Chính tinh thần ấy đã giúp cô đi qua những năm tháng nhiều hoài nghi và tự ti.
Tác giả Huỳnh Tú Uyên
Cuốn sách lưu giữ những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng mang tính bước ngoặt: lần đầu cầm trên tay 20 đô do chính mình kiếm được; chuyến lái xe một mình từ San Jose xuống Los Angeles không GPS, vừa run sợ vừa bật khóc nhưng vẫn không cho phép bản thân quay đầu; lần đầu gửi tiền về cho mẹ sau nhiều năm xa nhà, vừa tự hào vừa nghẹn ngào khi nhận ra mình đã có thể tự đứng trên đôi chân của chính mình.
Có những đêm, tác giả chỉ dám gọi về nhà để hỏi “hôm nay mẹ ăn gì”, vì sợ nếu nói thêm, giọng mình sẽ run. Có những bữa ăn mì gói trong căn bếp lạnh, cô nhớ tô canh chua quê nhà đến mức không nuốt nổi. Những chi tiết giản dị ấy khiến câu chuyện trở nên gần gũi với hàng triệu người trẻ từng xa quê, từng một mình chống chọi với cuộc sống.
Là y tá tại một bệnh viện ở Mỹ, công việc của Huỳnh Tú Uyên đòi hỏi sự tập trung cao độ, cường độ làm việc lớn và thường xuyên phải đối diện với những câu chuyện sinh tử của bệnh nhân.
Sau những ca trực dài, thay vì để bản thân chìm trong mệt mỏi, Huỳnh Tú Uyên tìm đến âm nhạc và viết lách như một cách để cân bằng cảm xúc. Những giai điệu piano trong căn phòng nhỏ, những dòng chữ viết ra lúc nửa đêm trở thành nơi cô trút bỏ áp lực của công việc và tìm lại sự bình yên cho chính mình. Chính trong những khoảnh khắc ấy, nhiều trang viết của “Viết cho những ngày không dám khóc” đã ra đời.
Tác giả từng chia sẻ rằng việc viết sách không bắt đầu từ tham vọng trở thành nhà văn. Với cô, viết đơn giản là một cách để bản thân được vui vẻ hơn, là phương thức để tự trò chuyện với chính mình sau một ngày dài ở bệnh viện, nơi cô chứng kiến rất nhiều nỗi đau, sự mong manh của cuộc sống và cả nghị lực phi thường của con người.
Những trải nghiệm làm việc trong môi trường bệnh viện cũng khiến Huỳnh Tú Uyên nhìn cuộc sống theo một cách khác. Khi chứng kiến sự mong manh của con người, cô càng hiểu rằng mỗi ngày được sống, được cố gắng và được theo đuổi điều mình yêu thích đã là một điều đáng quý.
Vì thế, “Viết cho những ngày không dám khóc” không chỉ là câu chuyện về hành trình mưu sinh nơi đất khách, mà còn là những suy ngẫm rất thật về sự trưởng thành, lòng biết ơn và khả năng tự chữa lành của mỗi người.
Trong bối cảnh nhiều người trẻ ra nước ngoài mang theo kỳ vọng đổi đời, câu chuyện của Tú Uyên chọn một lối đi khác: không hào nhoáng, không thành tích, mà là hành trình học cách sống tử tế với chính mình, chấp nhận yếu đuối nhưng không cho phép bản thân gục ngã.
Trở về Việt Nam và sinh sống, học tập tại Đà Nẵng, Huỳnh Tú Uyên tiếp tục sáng tác, biểu diễn và viết như một cách đồng hành cùng những người trẻ đang loay hoay giữa ước mơ và hiện thực. Với cô, viết không phải để khẳng định bản thân, mà để ai đó ở một nơi xa có thể đọc và nhận ra rằng: “Mình không cô đơn.”