Cần biết

Ở tuổi 50, tôi đã không quá khủng hoảng khi nghĩ đến nghỉ hưu: Tất cả bắt đầu từ 500.000 đồng/tháng cách đây 10 năm

Admin

Tôi không có một khoản tiền lớn để an tâm nghỉ hưu sớm. Nhưng ở tuổi 50, tôi đủ bình tĩnh để nghĩ đến chuyện đó, vì 10 năm trước, tôi đã bắt đầu giữ lại đều đặn 500.000 đồng mỗi tháng - một quyết định nhỏ nhưng đủ để thay đổi cảm giác về tương lai.

50 tuổi và một cảm giác khác hẳn so với trước

Tôi không chờ đến khi sức khỏe giảm sút hay công việc trở nên quá nặng nề mới nghĩ đến nghỉ hưu. Cảm giác “đủ bình tĩnh” đến rất tự nhiên, khi tôi nhận ra mình không còn hoảng loạn mỗi lần nghĩ về những năm sau 50.

Không phải vì tôi giàu hơn. Mà vì tôi biết, nếu cần, tôi có một khoản dự phòng cho chính mình.

Năm 40 tuổi, tôi bắt đầu từ một con số rất nhỏ

Cách đây 10 năm, ở tuổi 40, tôi không đặt ra mục tiêu tài chính lớn. Tôi chỉ tự hỏi một câu rất thực tế: “Mỗi tháng, mình có thể để ra bao nhiêu mà không thấy khó chịu?

Câu trả lời là 500.000 đồng.

Không đủ để làm giàu. Không đủ để tạo khác biệt ngay. Nhưng đủ nhỏ để tôi không bỏ cuộc giữa chừng.

Tôi tách riêng khoản này ngay khi có thu nhập, coi như không tồn tại trong chi tiêu hằng tháng.

3. 10 năm trôi qua, điều thay đổi không nằm ở số tiền

Trong 10 năm ấy, có lúc thu nhập tốt, cũng có lúc chật vật. Nhưng tôi chưa từng ngừng khoản 500.000 đồng này. Không phải vì kỷ luật thép, mà vì tôi hiểu: đây là khoản dành cho chính mình trong tương lai.

Sau 10 năm, tổng số tiền không phải con số khiến người khác trầm trồ. Nhưng điều quan trọng hơn là:

- tôi biết mình luôn có tiền sẵn

- tôi không phụ thuộc hoàn toàn vào lương hay con cái

- tôi không sợ những khoản phát sinh nhỏ nhưng gấp

4. Khoản tiền này không để nghỉ hưu “sung túc”, mà để có quyền lựa chọn

Tôi chưa từng nghĩ khoản 500.000 đồng/tháng sẽ giúp tôi nghỉ hưu sớm theo nghĩa truyền thống. Nó tồn tại để tôi có quyền lựa chọn:

- nếu mệt, tôi có thể giảm nhịp làm việc

- nếu công việc không còn phù hợp, tôi có thể từ chối

- nếu muốn sống chậm hơn, tôi không phải đánh đổi bằng lo lắng

Ở tuổi 50, quyền lựa chọn quan trọng hơn rất nhiều so với việc có bao nhiêu tiền.

5. Tôi tính lại chi tiêu và nhận ra mình cần ít hơn tưởng tượng

Một điều tôi làm ở tuổi 49 là tính lại chi tiêu nếu không còn đi làm toàn thời gian. Kết quả khiến tôi bất ngờ: rất nhiều khoản chi trước đây gắn với công việc sẽ tự giảm.

Tôi không cần:

- ăn ngoài thường xuyên

- mua sắm để “bù mệt”

- chi tiêu theo nhịp gấp gáp

Khoản 500.000 đồng/tháng không làm tôi giàu, nhưng giúp tôi nhìn rõ giới hạn đủ của mình.

Bình tĩnh là kết quả của chuẩn bị, không phải tính cách

Trước đây, tôi nghĩ những người nói “tôi không lo nghỉ hưu” là vì họ có tiền. Sau này tôi mới hiểu: bình tĩnh là kết quả của chuẩn bị sớm, dù chuẩn bị đó rất nhỏ.

Giữ lại 500.000 đồng/tháng suốt 10 năm không thay đổi cuộc sống hằng ngày của tôi, nhưng nó thay đổi cách tôi nhìn về tương lai.

Nếu quay lại năm 40 tuổi, tôi vẫn sẽ bắt đầu từ con số đó

Tôi không ước mình đã để dành nhiều hơn. Tôi chỉ thấy may vì mình đã bắt đầu, thay vì chờ đến khi “có điều kiện hơn”.

Tuổi trung niên dạy tôi một điều rất giản dị: không cần kế hoạch lớn để thấy an tâm – chỉ cần một thói quen nhỏ, làm đủ lâu.

Ở tuổi 50, tôi chưa nghỉ hưu ngay. Nhưng tôi đủ bình tĩnh để nghĩ đến chuyện đó, không hoảng sợ, không né tránh.

Và tất cả bắt đầu từ 500.000 đồng mỗi tháng, cách đây 10 năm - một quyết định nhỏ, nhưng đủ để tôi bước chậm hơn và nhẹ hơn trên phần đường còn lại.