Cần biết

Phụ nữ U50 nói thật: Tôi không còn mơ làm giàu nhanh, chỉ cần không hoảng loạn vì tiền mỗi tháng

Admin

Có những đêm, tôi tỉnh giấc lúc hơn 3 giờ sáng. Không phải vì mất ngủ vô cớ, mà vì trong đầu tự động bật lên một bảng tính: Tháng này tiền thuốc của bố, tháng sau học phí của con, còn mình thì… đã bao lâu chưa đi khám sức khỏe?

Ở tuổi U50, tôi nhận ra một sự thật hơi phũ: Tiền không còn là để mơ ước - tiền là để giữ mình không sụp đổ.

U50 rồi, không nghèo hơn - chỉ là biết sợ đúng chỗ

Ngày còn trẻ, tôi từng nghĩ: miễn là còn việc làm, mọi thứ đều xoay được. Bây giờ thì khác. Một lần đưa người nhà đi bệnh viện, nhìn hóa đơn vài triệu cho một buổi khám, tôi hiểu ra: không chuẩn bị trước thì chỉ cần một biến cố nhỏ cũng đủ khiến tài chính chao đảo.

Bố tôi rút tiền từ chiếc khăn tay cũ, trong đó có cả phiếu mua lương thực đã nhàu. Tôi đứng yên vài giây. Không phải vì thương – mà vì tỉnh.

U50 rồi, không còn dám chủ quan với bất kỳ khoản chi nào.

Chi tiêu của phụ nữ U50: Ít màu mè, nhiều tính toán

Tôi không còn mua sắm theo cảm xúc. Cũng không còn “thưởng cho bản thân” vô điều kiện.

Bây giờ, tôi thưởng cho mình bằng cách khác:

- Mua được thực phẩm rẻ hơn.

- Giữ được tiền ăn trong mức kiểm soát.

- Không phải vay mượn cuối tháng.

Có người trẻ hỏi tôi: “Ăn uống đơn giản vậy có chán không?”

Tôi chỉ cười. Ở tuổi này, ăn ngon không bằng ăn yên tâm.

Tiết kiệm không phải vì thiếu mà vì đã đủ trải

Chúng tôi – những phụ nữ U50 – mặc cả rất giỏi. Không phải vì nghèo, mà vì từng tiêu sai quá nhiều.

Một bó rau rẻ hơn vài nghìn, một chai lớn tính ra rẻ hơn từng gram, những con số nhỏ ấy cộng lại thành cảm giác rất lớn: mình vẫn đang làm chủ cuộc sống.

Người trẻ nói về “hiệu ứng latte”. Chúng tôi thì nói thật: cắt được ly cà phê mỗi ngày, cuối năm nhẹ đầu hẳn.

Tôi vẫn từng mơ làm giàu nhanh và đã tự dừng lại

Không phải tôi chưa từng bị hấp dẫn bởi những lời mời đầu tư, những mô hình nhà đẹp, những câu chuyện đổi đời.

Nhưng rồi tôi nghĩ đến:

- Bệnh xương khớp đang tới gần.

- Con vẫn cần tiền học.

- Và bản thân mình không còn đủ thời gian để “sai thêm lần nữa”.

Tôi bỏ chiếc áo đắt tiền khỏi giỏ hàng. Thay vào đó là một món rẻ hơn, dùng được lâu hơn.

Không sang nhưng an tâm.

U50 rồi, điều khiến tôi ngủ ngon là những con số nhỏ

Không phải trúng lớn. Không phải tài sản triệu đô.

Mà là:

- Tháng này không âm tiền.

- Có quỹ dự phòng.

- Không phải cân đo từng bữa ăn khuya như hồi trẻ.

Cảm giác an toàn của phụ nữ U50 đến từ những điều rất nhỏ, rất đời nhưng cực kỳ thật.

Ngoài kia, trời đang sáng dần. Tôi nghe tiếng xe rác chạy qua và tự hỏi hôm nay chợ có gì giảm giá.

Một ngày mới bắt đầu. Với tôi, còn tỉnh táo vì tiền là còn ổn.