Niềm vui đổi đời đến quá bất ngờ nhưng cũng ra đi nhanh đến tàn nhẫn. Tờ vé số độc đắc từng được xem như “ân huệ của ông trời” cuối cùng lại trở thành mầm mống của một bi kịch gia đình, cướp đi người chồng, phá nát mái ấm và để lại một người phụ nữ nghèo lặng lẽ gặm nhấm nỗi đau suốt phần đời còn lại.
Vợ chồng bà Lê Thị Lũy (47 tuổi, ngụ khu phố 6, phường Trung Mỹ Tây, Q.12 cũ, Tp.HCM) là những phận người mưu sinh dưới đáy xã hội. Không ruộng vườn, không vốn liếng, hai vợ chồng rời quê Ninh Bình vào Nam với hy vọng đổi đời, mang theo duy nhất niềm tin rằng chỉ cần chịu khó thì rồi cũng sẽ thoát nghèo.
Ở đất Sài Gòn chật chội, bà Lũy rong ruổi khắp các con hẻm bán vé số dạo, còn chồng bà – ông Nguyễn Văn Nam (49 tuổi) lân la các công trình xin làm thợ hồ, khi thì buôn đồ điện cũ, khi lại chạy xe máy cà tàng thu mua phế liệu. Đồng tiền kiếm được ít ỏi nhưng ông Nam không giữ cho riêng mình, đưa hết cho vợ chắt chiu gửi về quê nuôi con gái nhỏ gửi lại cho ông bà ngoại.
Bà Lũy đến nay vẫn không biết chồng mình ôm tiền tỷ đi đâu.
Cuộc sống nghèo khó tưởng chừng đã chạm đáy thì tai họa lại ập đến. Gánh xôi dạo – “cần câu cơm” duy nhất mà hai vợ chồng dồn hết vốn liếng, vay mượn mới mua được – bất ngờ bị thu giữ vì lấn chiếm lòng đường. Mất kế sinh nhai, lại thêm bệnh tật bủa vây, ông Nam mắc chứng gai cột sống do lao lực, nhiều đêm nằm thở dài trong căn phòng trọ chật hẹp.
Những ngày tháng ấy, bà Lũy chỉ biết lặng lẽ khóc khi nhìn chồng gồng mình chịu đau để mưu sinh. “Có lúc tôi nghĩ, chỉ cần hai vợ chồng còn nương tựa nhau thì cực mấy cũng chịu được”, bà nhớ lại.
Trong cơn quẫn bách, ông Nam thường nói nửa đùa nửa thật: “Giá như ông trời thương cho trúng số, tôi thề không để vợ con khổ nữa”. Lời nói vu vơ giữa những ngày nghèo khó ấy, không ai ngờ lại trở thành sự thật.
Tháng 8/2009, trong một buổi chiều mưa tầm tã, bà Lũy khoác áo mưa đi bán vé số như thường lệ. Trước khi vợ ra khỏi nhà, ông Nam bất ngờ rút một tờ vé số từ xấp vé của bà đặt lên bàn thờ ông Địa, chắp tay khấn vái. Hành động lạ lẫm ấy khiến bà Lũy ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu nghe theo lời chồng dặn trưa về nhớ mang tờ vé đó đi bán.
Thế nhưng, trưa hôm ấy bà Lũy về nhà không thấy chồng, lại quên mất tờ vé số còn nằm trên bàn thờ. Chiều tối, khi mang vé ế trả đại lý, bà mới sực nhớ ra thì đã muộn.
Ảnh minh họa
Buổi tối, ông Nam lấy tờ vé số dò kết quả. Tiếng kêu thất thanh của ông khiến bà Lũy giật mình chạy lại. Trước mắt hai người là dãy số trùng khớp hoàn toàn với giải đặc biệt: tờ vé số “cầu phúc” trúng độc đắc 1,5 tỷ đồng.
Niềm vui vỡ òa đến run người. Đêm ấy, hai vợ chồng không ngủ, vừa mừng vừa khóc, bàn tính chuyện về quê làm ăn, lo cho con cái, cảm tạ trời đất đã thương phận người nghèo.
Cú trượt dài của số phậnSáng hôm sau, ông Nam bảo vợ đi mua lễ vật lên chùa cúng tạ ơn. Thế nhưng, khi bà Lũy trở về, căn nhà trọ trống trơn, chồng đã biến mất. Trong gian buồng chỉ còn lại một cọc tiền 10 triệu đồng và mảnh giấy nguệch ngoạc: “Xin lỗi em, nhưng anh phải có đứa con trai để sau này còn người bưng bát nhang”.
Cầm mảnh giấy trên tay, bà Lũy chết lặng. Hóa ra, suốt những năm nghèo khó, khát vọng có con trai nối dõi mà ông Nam chôn chặt trong lòng nay trỗi dậy khi bạc tỷ nằm trong tay. Khi không có tiền, ông chấp nhận sống cùng bà; khi có tiền, ông sẵn sàng đoạn tuyệt nghĩa tình để đi tìm một người đàn bà khác mong sinh “quý tử”.
“Lúc nghèo, chúng tôi từng bàn với nhau nếu có tiền sẽ đi chữa bệnh để sinh thêm con. Tôi nào ngờ, tiền chưa kịp dùng thì ông ấy đã bỏ đi”, bà Lũy nghẹn ngào.
Từ ngày trúng số, bà Lũy mất tất cả. Tiền bạc không còn, chồng không còn, những dự định về một mái ấm bình yên cũng tan theo tờ vé số độc đắc. Người phụ nữ nghèo lầm lũi quay lại vỉa hè với xấp vé số trên tay, một mình gánh gồng nuôi con và nuôi chính nỗi đau của mình.
Đến nay, bà vẫn không biết chồng đang ở đâu, sống ra sao, có con trai như mong muốn hay chưa. Thi thoảng nghe người quen nói ông Nam đã có gia đình mới ở Khánh Hòa, bà chỉ lặng im quay mặt đi.
“Ngày trước tôi ước trúng số bao nhiêu thì giờ lại ước giá như chưa từng trúng bấy nhiêu. Tờ vé số độc đắc đã cướp mất chồng tôi, làm con tôi lớn lên không có cha”, bà Lũy bẽ bàng.
Giữa Sài Gòn đông đúc, người đàn bà bán vé số ấy vẫn lặng lẽ bước đi, mang theo một bi kịch mà nguyên nhân bắt đầu từ thứ mà nhiều người vẫn gọi là… vận may đổi đời.
Khánh Linh (theo Vietnamnet, )