Tôi không chỉ hối hận – mà còn quyết định bán căn hộ đó ngay khi vừa mua xong, để chuyển xuống tầng 5. Đây không phải câu chuyện cường điệu, mà là một bài học rất thật, trả giá bằng tiền và cả sự mệt mỏi tinh thần.
Khi tầng cao chỉ đẹp… trên ảnh quảng cáo
Lúc ký hợp đồng mua nhà, tôi gần như không do dự. Tầng 26 nghe rất “đáng tiền”: nhìn ra xa, gió mát, chiều có thể ngắm hoàng hôn, tối bật đèn là cả thành phố ở dưới chân mình. Tôi tin rằng sống ở tầng cao đồng nghĩa với chất lượng sống cao hơn.
Nhưng chỉ khi chuyển vào ở, tôi mới phát hiện ra một loạt vấn đề mà trước đó không ai nói rõ – hoặc tôi đã tự bỏ qua vì quá háo hức.
Thang máy: Thứ quyết định nhịp sống mỗi ngày
Vấn đề đầu tiên, và cũng là thứ khiến tôi mệt mỏi nhất, chính là thang máy. Chỉ cần một lần trục trặc là cả ngày sinh hoạt bị đảo lộn. Có những buổi sáng tôi vội đi làm nhưng phải đứng chờ thang máy rất lâu. Cảm giác bất lực khi nhìn đồng hồ chạy mà không làm được gì thật sự khó chịu.
Có lần mất điện, toàn bộ thang máy dừng hoạt động. Tôi và vài người hàng xóm buộc phải đi bộ xuống cầu thang. Đến giữa chừng, chân tôi run lên vì mệt. Lúc đó, một ý nghĩ rất rõ ràng xuất hiện trong đầu: Nếu chuyện này xảy ra thường xuyên, mình có chịu nổi không?
Gió, nắng và những đêm khó ngủ
Ở tầng 26, gió không chỉ là gió mát. Vào những ngày mưa bão, cửa sổ rung lên vì gió giật mạnh. Âm thanh đó khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Ban công cũng không “lý tưởng” như tôi tưởng: mưa lớn là nước bị tạt ngược vào nhà, sàn nhà ẩm ướt, phải lau dọn liên tục.
Mùa hè thì ngược lại. Căn hộ tầng cao bị nắng chiếu trực diện, nóng hơn tôi nghĩ rất nhiều. Dù chủ đầu tư nói rằng tầng cao thông gió tốt, thực tế là tôi gần như không dám tắt điều hòa. Tiền điện tăng vọt chỉ sau một tháng – một chi phí mà tôi hoàn toàn không lường trước.
Chuyện nhỏ nhưng làm người ta kiệt sức
Những điều tưởng nhỏ lại lặp đi lặp lại mỗi ngày. Đồ ăn giao tận nhà thường xuyên bị giao nhầm tầng. Có lần tôi đặt đồ ăn, người giao hàng để ở tầng 19. Tôi gọi điện mấy lần, cuối cùng vẫn phải tự đi xuống lấy.
Tôi hiểu cho người giao hàng, nhưng sự bất tiện đó tích tụ dần, khiến việc sống ở tầng cao trở thành một chuỗi “chịu đựng thầm lặng” hơn là tận hưởng.
Nỗi lo an toàn không biến mất
Một đêm nọ, có sự cố cháy ở tầng dưới. Ban quản lý yêu cầu cư dân sơ tán. Khi đứng giữa căn hộ tầng 26, thu dọn đồ đạc trong tâm trạng hoảng loạn, tôi mới thực sự cảm nhận được nỗi sợ. Đường thoát hiểm dài, thang máy quá tải, cầu thang thì đông người.
Sau lần đó, tôi luôn để sẵn đèn pin, pin dự phòng trong nhà. Nhưng cảm giác bất an thì không biến mất. Tôi bắt đầu tự hỏi: Mình đang sống an toàn, hay chỉ đang tự trấn an bản thân?
Sống cao nhưng… rất cô đơn
Một điều tôi không ngờ tới là cảm giác cô đơn. Ở tầng 26, hàng xóm hiếm khi gặp nhau. Ai cũng đóng cửa, đi - về lặng lẽ. Có khi cả tháng tôi không chạm mặt một người sống cùng tầng.
Tôi chợt nhớ cảm giác sống ở khu nhà thấp tầng trước đây: ra khỏi cửa là gặp người quen, chào nhau vài câu, thấy cuộc sống có hơi ấm. Ở tầng cao, mọi thứ quá riêng tư đến mức lạnh lẽo.
Quyết định bán nhanh để… nhẹ người
Sau khi nói chuyện với một người bạn sống ở tầng 5, tôi thực sự bị “đánh thức”. Nhà anh ấy vẫn đi thang bộ được khi cần, người già đi lại dễ dàng, mua đồ mang về không phải chờ đợi. Nghe xong, tôi không còn do dự nữa.
Gia đình cũng khuyên tôi: nếu đã không thoải mái, nên chuyển sớm. Tôi bán căn hộ tầng 26 và mua một căn ở tầng 5. Ngày dọn về nhà mới, cảm giác đầu tiên của tôi là… nhẹ nhõm.
Tầng thấp không hào nhoáng, nhưng đáng sống
Bây giờ, tôi không còn phụ thuộc vào thang máy mỗi ngày. Đồ ăn giao tận cửa, bố mẹ lên chơi không vất vả, tôi cũng không còn giật mình vì gió hay lo lắng mỗi khi trời mưa bão.
Nhìn lại, tôi không nghĩ mình đã làm quá. Đây chỉ là một bài học rất đời: nhà không phải để khoe, mà để sống. View đẹp chỉ nên là điểm cộng – sự tiện lợi và an tâm mới là nền tảng của một cuộc sống lâu dài.
Nếu được chọn lại từ đầu, tôi vẫn sẽ nói điều này: ở thấp hơn một chút, nhưng sống thoải mái hơn rất nhiều.