Bán căn nhà ở quê để lấy vài trăm triệu: Tôi tưởng mình khôn ngoan, cho đến khi nhận ra vừa đánh mất một “đường lui” tài chính

Admin
Căn nhà ở quê bỏ trống suốt 10 năm, người hàng xóm trả 700 triệu đồng và tôi suýt gật đầu. Nghe thì hợp lý: bán đi lấy tiền đầu tư, gửi tiết kiệm, đỡ phải lo sửa chữa. Nhưng càng suy nghĩ, tôi càng nhận ra mình không chỉ đang bán một căn nhà, mà có thể đang bán luôn “phương án B” cho tuổi già.

700 triệu đồng nghe rất hợp lý nhưng có thật sự "lời"?

Ngôi nhà ở quê của tôi được xây gần 20 năm trước. Hơn một thập kỷ nay gần như bỏ trống, tường nứt, mái thấm. Khi người hàng xóm đề nghị mua với giá 200.000 nhân dân tệ, tương đương khoảng 700 triệu đồng, tôi thực sự dao động. Với một căn nhà cũ, khó tăng giá và không có kế hoạch quay về ở, con số đó không hề nhỏ.

Nếu gửi tiết kiệm 6%/năm, tôi có thể nhận khoảng 40 triệu đồng tiền lãi mỗi năm. Nếu đầu tư, số tiền này còn có thể sinh lời tốt hơn. Xét về hiệu quả tài chính thuần túy, căn nhà rõ ràng đang "đóng băng vốn".

Nhưng tiền không phải là toàn bộ câu chuyện.

Bán căn nhà ở quê để lấy vài trăm triệu: Tôi tưởng mình khôn ngoan, cho đến khi nhận ra vừa đánh mất một “đường lui” tài chính - Ảnh 1.

Nhà quê: Tài sản kém sinh lời hay quỹ phòng thủ tuổi già?

Khi còn trẻ, ta ưu tiên tăng trưởng. Khi bước sang tuổi trung niên, điều quan trọng hơn lại là sự an toàn.

Một căn nhà ở quê có thể không sinh lời, nhưng nó là phương án B. Nếu một ngày thu nhập giảm, chi phí thành phố tăng cao, hoặc muốn sống chậm lại, đó là nơi tôi có thể quay về với mức sống thấp hơn nhiều. Bán đi đồng nghĩa với việc tự tay cắt bỏ một đường lui.

Ở tuổi 50+, mất phương án còn nguy hiểm hơn mất cơ hội.

5 câu hỏi tài chính cần tự trả lời trước khi quyết định bán

Trước khi nghĩ đến chuyện ký hợp đồng, tôi buộc mình phải đối diện với một loạt câu hỏi thực tế.

1. Bố mẹ còn sống không? Nếu còn, ngôi nhà đó không chỉ là tài sản của tôi mà còn là nơi họ gắn bó cả đời.

2. Tôi có thực sự không còn nhu cầu quay về? Nếu mỗi năm vẫn về vài ngày, căn nhà đó vẫn có giá trị sử dụng.

3. Tôi có bao nhiêu bất động sản ở thành phố? Nếu chỉ có một căn duy nhất, bán nhà quê có thể khiến tôi mất phương án dự phòng.

4. Con cái có ý định về quê sinh sống không? Thực tế là phần lớn không muốn, nhưng quyết định này nên dựa vào kế hoạch của chính mình.

5. Tôi có đang gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng không? Nếu có, bán nhà là giải pháp sinh tồn. Nếu không, có thể đang quá vội vàng.

Bán căn nhà ở quê để lấy vài trăm triệu: Tôi tưởng mình khôn ngoan, cho đến khi nhận ra vừa đánh mất một “đường lui” tài chính - Ảnh 2.

Thanh khoản ngắn hạn hay sự yên tâm dài hạn?

700 triệu đồng nghe lớn, nhưng thực tế chỉ tương đương giá một chiếc ô tô tầm trung hoặc vài năm chi tiêu của gia đình ở thành phố. Trong khi đó, một căn nhà - dù ở quê - là tài sản hữu hình, không phụ thuộc thị trường tài chính.

Sai lầm của nhiều người là chỉ nhìn giá bán mà quên tính giá trị an toàn. Một khi đã bán, không thể mua lại với giá cũ. Và quan trọng hơn, không thể mua lại quyền lựa chọn.

Khi nào nên bán và khi nào nên giữ?

Chỉ nên bán khi thỏa ba điều kiện: không còn nhu cầu quay về sinh sống, đã có phương án nghỉ hưu khác an toàn hơn, và số tiền thu về được sử dụng hiệu quả để giải quyết vấn đề tài chính thực sự.

Nếu thiếu một trong ba yếu tố này, việc bán có thể là quyết định cảm tính được ngụy trang bằng lý do kinh tế.

Đôi khi thứ ta bán không chỉ là căn nhà

Ngôi nhà ở quê không chỉ là bốn bức tường. Nó là ký ức, là gốc rễ và là phương án B của cuộc đời. Tuổi trẻ cần tăng tốc, nhưng tuổi trung niên cần phòng thủ.

Trước khi hỏi "bán được bao nhiêu?", có lẽ nên hỏi thêm: nếu một ngày cần quay về, mình còn đường lui không?

Trong tài chính cá nhân, người có đường lui thường ít hoảng loạn hơn khi biến cố xảy ra. Và đôi khi, giữ lại một tài sản không sinh lời lại chính là cách âm thầm bảo vệ tương lai.