‘Từ 6h sáng đến 12h đêm, tôi thuộc về tôi’
Tôi nói thật, được nghỉ hưu là tôi sung sướng lắm. Sau mấy chục năm chạy đua với sân khấu, truyền hình, với trách nhiệm gia đình, lần đầu tiên tôi có cảm giác một ngày là của mình. Từ 6h sáng đến 12h đêm, tôi thuộc về tôi.
Tôi đi bơi, đọc sách, nuôi chim, chơi với chó, đi du lịch… Nhiều năm qua tôi mải lo cho sự nghiệp, cho người khác, cho gia đình mà quên mất bản thân. Nghĩ lại, tôi thấy mình có lỗi với chính mình.
Tôi có hai điều dang dở: một cuộc hôn nhân không trọn vẹn và danh hiệu trong sự nghiệp. Tôi thua kém bạn bè, thậm chí cả học trò của mình nhưng nói thật, ở thời điểm này, điều đó không còn quan trọng.
NSƯT Chí Trung khẳng định sẽ không tái hôn. Ảnh: Đức Nguyễn.
Hôn nhân, với tôi, phải thực sự hạnh phúc. Nhiều cuộc hôn nhân bên ngoài thì nóng, bên trong lại lạnh. Nếu cuộc sống trong vỏ bọc hôn nhân là địa ngục thì nên dũng cảm bước ra. Đừng cố vì con cái mà chịu đựng một đời. Tôi không cổ vũ sự dễ dãi nhưng tôi ủng hộ sự trung thực với cảm xúc của mình.
Tôi có một ngôi nhà, không được đẹp nhưng tôi không mong gì hơn. Tôi có tình yêu đẹp với Ý Lan. Chúng tôi đều thống nhất không kết hôn, cứ yêu nhau thôi, ai ở nhà người đó. Tôi khôn đấy, không phải dại đâu. Ở tuổi này, tôi hiểu rằng ràng buộc chưa chắc đã làm tình yêu bền hơn.
Tôi lại nhiều bệnh: tiểu đường, huyết áp, tim mạch… Không biết sau này thế nào, bạn gái lại kém tôi gần 20 tuổi. Tôi không thể ràng buộc người ta khi chính mình cũng chưa biết tương lai sức khỏe ra sao. Tôi có thể thuê người giúp việc để chăm sóc mình. Viện dưỡng lão, tôi nói cho vui thôi, nhưng đó cũng là một giải pháp.
Giờ tôi có lương hưu khoảng 12 triệu đồng một tháng, có vài tỷ gửi ngân hàng, thỉnh thoảng có tiền quảng cáo. Thế là đủ
Nghệ sĩ không được phép tùy tiện
Trên mạng xã hội, nghệ sĩ không thể hành xử như một cá nhân vô danh. Một lời nói có thể hàng trăm, hàng triệu người nhìn vào. Nghệ sĩ không phải muốn bức xúc gì cũng nói. Nó thể hiện cái tôi cá nhân, mà cái tôi thì không phải lúc nào cũng nên cởi bỏ, lột trần trên không gian mạng.
NSƯT cho rằng chương trình Táo Quân tạm dừng là cần thiết. Ảnh: Đức Nguyễn.
Tôi vẫn góp ý với đàn em nếu thấy các bạn sơ suất. Với tôi, những sơ suất ấy không nên có. Làm nghề lâu năm, tôi hiểu ranh giới mong manh giữa cá tính và sự thiếu kiểm soát.
Năm nay, tôi được nghỉ Táo Quân. Nhiều người tiếc nhưng tôi thì thoải mái. Chương trình tạm dừng vì nhiều lý do kỹ thuật, sức khỏe nghệ sĩ… Có thể năm sau sẽ trở lại, thay đổi một số gương mặt. Tôi nghĩ điểm dừng cũng tốt, để có cái mới phù hợp với số đông.
Hơn 20 năm làm Táo Quân, kỷ niệm nhiều vô kể. Tôi nhớ nhất là sáng mùng 1 Tết, cả miền Bắc chìm trong giá rét nhưng nhà nào cũng bật chương trình. Cảm giác ấm nóng ấy không gì thay thế được.
Nhưng phía sau là những kỷ niệm “đau khổ”, chờ đợi nhau trong vô vọng. Hẹn tập 14h, 19h chưa đủ người, 21h vẫn chờ. Có khi 2h sáng mới đông đủ vì người chạy show miền Nam bay ra, người miền Bắc phóng xe về. Thời trẻ còn chịu được, chứ tuổi này là sợ lắm. Tôi, Quốc Khánh, Quang Thắng, Vân Dung nhiều khi cứ ngồi đợi các nghệ sĩ khác đến phờ phạc. Không có thì khán giả đòi, có lại chê - nghề nó thế.
Năm nay tôi tham gia Quảng trường mùa xuân. Ghi hình từ 19h tối đến 3h sáng giữa trời 8 độ C Hà Nội. Tôi cũng lần đầu góp mặt trong chương trình 12 con giáp, còn phải rap cùng Tuấn Cry và MC Mù Tạt.
65 tuổi mà nhảy múa, hát rap, tôi phải cân nhắc kỹ. Người không ưa lại bảo nhí nhố, vớ vẩn. Tôi luôn cẩn trọng hình ảnh của mình. Dẫu sao chương trình đã quay xong, tôi đã vượt qua được. Kết thúc chương trình là 2h30 sáng, không sung sướng gì.
Theo NSƯT Chí Trung, nhiều nghệ sĩ xuất hiện long lanh như ông hoàng bà chúa, nhưng phía sau phải vay mượn, thế chấp để tạo hình ảnh. Ảnh: Đức Nguyễn.
98% nghệ sĩ là nghèo túng
Nhiều người chỉ thấy tôi trên sân khấu, nhưng ít ai biết tôi từng là dân chợ trời chính hiệu. Ban ngày tôi buôn xe, phích nước, bóng đèn, vải vóc, cát-xét… Không có gì tôi không buôn. Tôi chạy chợ từng ngày để lo cho gia đình. Cả đời tôi nghèo và vất vả lắm.
Giờ tôi có lương hưu khoảng 12 triệu đồng một tháng, có vài tỷ gửi ngân hàng, thỉnh thoảng có tiền quảng cáo. Thế là đủ. Tôi không mơ gì hơn một ngôi nhà bình thường và sự bình yên.
Tôi nói thật, không phải nghệ sĩ nào cũng giàu có. 98% là nghèo túng. Hình ảnh trên mạng có thể long lanh như ông hoàng bà chúa, nhưng phía sau có người phải vay mượn, thế chấp để tạo hình ảnh. Tôi nói điều này không phải để kể khổ hay xin tiền ai mà để nhìn thẳng vào thực tế.
Đóng đinh với vai diễn trong Táo Quân, tôi ít được mời đóng phim. Có thể do tài năng, lối diễn xuất của tôi không phù hợp. Năm nay tôi chỉ tham gia hai chương trình và đóng Đại gia chân đất. Người ta mời thế nào tôi làm thế ấy. Nếu mời nhiều, tôi làm nhiều.