Thay đổi thần kỳ sau 3 tháng dù lương không hề tăng

Admin
Tôi nhận ra, với nhiều người đi làm, mục tiêu tài chính không phải lúc nào cũng là làm giàu nhanh.

Có một giai đoạn tôi không hiểu nổi chuyện tiền bạc của mình. Lương không giảm, thậm chí còn nhỉnh hơn năm trước, nhưng cảm giác chung mỗi tháng vẫn là: chưa đến cuối tháng đã phải dè chừng ví. Không mua món gì lớn, không chi tiêu bốc đồng kiểu “vung tay quá trán”, vậy mà tiền vẫn trôi đi rất nhanh.

Cho đến khi tôi nhìn lại 3 tháng gần đây và nhận ra một điều khá lạ: tôi không tăng lương, nhưng tiền ở lại trong tài khoản lâu hơn hẳn. Không phải kiểu dư ra nhiều để khoe khoang, chỉ là cảm giác nhẹ ví hơn, ít lo hơn, và không còn phải tính toán quá sớm cho những ngày cuối tháng.

Thay đổi thần kỳ sau 3 tháng dù lương không hề tăng- Ảnh 1.

Ảnh minh hoạ Pinterest

Trước đây: tiền không biến mất, chỉ là… không ở lại

Trước kia, dòng tiền của tôi có một đặc điểm chung: vào thì đều, ra thì âm thầm. Mỗi khoản chi đều có lý do hợp lý: Mệt thì tự thưởng một chút/ Bận thì gọi đồ ăn cho nhanh/ Tiện thì mua thêm vài món linh tinh.

Từng khoản riêng lẻ đều nhỏ, nhưng cộng lại thành một thói quen chi tiêu không kiểm soát nhịp độ. Tiền không bay trong một ngày, mà rút dần mỗi tuần, đến lúc nhận ra thì đã quá nửa tháng.

Sau 3 tháng: tôi không tiết kiệm giỏi hơn, chỉ tiêu chậm lại

Điều tôi thay đổi không phải là “thắt lưng buộc bụng”, mà là giảm tốc độ tiêu tiền. Tôi không cắt bỏ những thứ làm mình dễ chịu, chỉ hạn chế việc tiêu theo quán tính.

Thay vì nghĩ “không đáng bao nhiêu”, tôi bắt đầu nghĩ “mình có cần tiêu ngay lúc này không?”. Chỉ cần trì hoãn quyết định chi tiền, rất nhiều khoản tự động biến mất khỏi danh sách cần mua.

Thay đổi thần kỳ sau 3 tháng dù lương không hề tăng- Ảnh 2.

Ảnh minh hoạ Pinterest

Kết quả là tiền không dư ra một cục lớn, nhưng không còn cảm giác hụt hơi khi mới giữa tháng.

Cảm giác khác biệt rõ nhất: không còn sống chờ ngày lương

Trước đây, cứ sau ngày 20 là tôi bắt đầu nhìn lịch. Không đến mức thiếu tiền, nhưng luôn phải cân nhắc kỹ từng khoản chi. Giờ thì khác. Tôi vẫn tiêu, vẫn sinh hoạt bình thường, nhưng tâm lý thoải mái hơn rất nhiều.

Tiền không làm tôi giàu hơn, nhưng giúp tôi bớt căng thẳng. Và với một người đi làm lâu năm, điều đó đôi khi còn quan trọng hơn vài con số tiết kiệm.

Tôi nhận ra mình từng tiêu tiền để giải quyết cảm xúc, không phải nhu cầu

Một trong những thay đổi lớn nhất là tôi bắt đầu phân biệt rõ: mình đang cần thứ này, hay chỉ đang cần cảm giác được bù đắp? Khi công việc áp lực, tôi từng có xu hướng tiêu tiền để “dễ thở” hơn. Nhưng cảm giác đó rất ngắn, trong khi hậu quả thì kéo dài đến cuối tháng.

Khi bớt tiêu tiền cho cảm xúc nhất thời, tôi không thấy mình khổ hơn, chỉ là ít mua những thứ không thật sự cần.

Không làm giàu nhanh, nhưng ổn định hơn

Sau 3 tháng, tôi không có một khoản tiết kiệm lớn để khoe. Nhưng tôi có: Ít phải lo về tiền hơn/ Không còn cảm giác “lương cao mà vẫn thiếu”/ Và quan trọng nhất: cảm giác mình đang kiểm soát được dòng tiền của chính mình.

Tôi nhận ra, với nhiều người đi làm, mục tiêu tài chính không phải lúc nào cũng là làm giàu nhanh. Đôi khi chỉ cần tiền ở lại đủ lâu để mình không phải lo lắng, không phải chạy theo từng kỳ lương, đã là một bước tiến rất lớn.

Nếu bạn cũng không tăng lương nhưng luôn thấy tiền biến mất nhanh, có thể vấn đề không nằm ở thu nhập, mà ở cách tiền rời khỏi tài khoản mỗi ngày. Không phải tiết kiệm giỏi hơn, chỉ là tiêu tỉnh hơn một chút. Và đôi khi, thế là đủ.