Nữ diễn viên 19 tuổi làm dâu hào môn, 20 tuổi dắt con ra đi tay trắng: Giờ con trai khiến mẹ quá tự hào

Admin
Chiếc ghế “con dâu nhà giàu” của cô còn chưa kịp ấm chỗ thì người chồng đã thay đổi thái độ.

Năm 20 tuổi, trong túi chỉ có 38,5 tệ (khoảng 150 nghìn đồng), cùng cậu con trai mới sinh 21 ngày tuổi, bà bị đuổi ra khỏi gia đình chồng giàu có. 40 năm sau, bà đã sở hữu khối tài sản hơn trăm triệu, còn con trai trở thành quản lý cấp cao của một khách sạn 5 sao.

Sự thay đổi ngoạn mục ấy không phải nhờ may mắn mà là nhờ ý chí mạnh mẽ. Đó là câu chuyện của Vu Tiểu Huệ, nữ diễn viên và và là cựu diễn viên nổi tiếng của Đoàn kịch Thẩm Dương (Trung Quốc).

Vu Tiểu Huệ

Năm 1983, Vu Tiểu Huệ lúc đó 18 tuổi, thi đỗ vào Đoàn kịch Thẩm Dương từ thành phố Đan Đông. Vài năm sau, thông qua mai mối, cô quen Tần Phong, một doanh nhân địa phương. Đám cưới nhanh chóng được tổ chức. Nhưng chiếc ghế “con dâu nhà giàu” của cô còn chưa kịp ấm chỗ thì Tần Phong đã thay đổi thái độ.

Chưa đầy ba tháng sau khi cưới, anh ta bắt đầu đi đêm không về, về nhà thì lạnh nhạt, cáu gắt. Mỗi khi Vu Tiểu Huệ nói thêm vài câu, anh ta liền đập đồ, thậm chí đánh vợ. Khi ấy cô còn ngây thơ, nghĩ rằng có con sẽ giữ được trái tim người đàn ông.

Năm 1987, con trai họ chào đời, đặt tên là Vu Hi. Nằm trong bệnh viện sau khi sinh, cô mong chồng tới thăm con, nhưng chỉ nhận lại một chiếc giường trống lạnh lẽo. Đúng 21 ngày sau khi con chào đời, một người phụ nữ đang mang thai tìm đến nhà, nói thẳng rằng mình đang mang thai với Tần Phong và mong Vu Tiểu Huệ “nhường chồng”. Cô choáng váng, chạy đi chất vấn chồng. Đáp lại cô là một cú đấm mạnh, khiến sống mũi gãy, máu nhuộm đỏ bộ đồ ở cữ.

Khoảnh khắc đó, cô hoàn toàn tỉnh ngộ.

Cuộc ly hôn diễn ra đầy đau đớn. Gia đình chồng nói rõ: muốn ly hôn thì không được mang theo bất cứ tài sản nào, thậm chí đứa con cũng phải để lại.

Vu Tiểu Huệ 20 tuổi cắn răng nói từng chữ: “Tôi chỉ cần con trai tôi". Cô thực sự không lấy bất cứ thứ gì, chỉ bế con trai chưa đầy tháng tuổi rời khỏi nhà, trong túi vỏn vẹn 38,5 tệ, chuyển về ký túc xá tập thể của đoàn kịch.

Căn phòng nhỏ chật chội, cô dùng mấy tấm gỗ ghép lại thành chiếc nôi cho con ngay bên giường mình. Lương tháng của cô lúc đó chỉ 78 tệ (khoảng gần 300 nghìn đồng). Trả tiền phòng, mua sữa cho con xong gần như không còn đồng nào. Ban ngày cô đi tập kịch không nghỉ. Buổi trưa tranh thủ chạy về phòng nhìn con một chút. Tối diễn xong, khi mọi người đã nghỉ ngơi, cô lại giặt cả chậu tã cho con.

Khi con trai 7 tháng tuổi, cậu bé không may bị nước sôi làm bỏng cánh tay, cần phải phẫu thuật ghép da. Trong tuyệt vọng, cô tìm đến chồng cũ cầu xin giúp đỡ. Người đàn ông đó chỉ lạnh lùng nói: “Muốn tiền thì đưa đứa bé cho tôi". Từ đó, cô không cầu xin bất kỳ ai nữa, tự mình vay mượn khắp nơi để có tiền phẫu thuật.

Sau khi rời bệnh viện, cô đổi tên cho con thành Vu Hi - nghĩa là hy vọng. Đứa trẻ trở thành động lực duy nhất để cô tiếp tục sống và cố gắng. Để kiếm tiền, cô nhận tất cả các vai diễn, bất kể lớn nhỏ, tốt hay xấu. Chỉ cần có thù lao, cô đều nhận. Đi quay phim điều kiện thiếu thốn, cô đưa con theo bên mình. Ghế gấp làm giường cho con, còn kịch bản phủ lên người coi như chăn.

Năm 1996, cơ hội lớn đến. Cô tham gia bộ phim “Thời đại hòa bình”, vào vai người vợ quân nhân Mộ Dung Thu – một người phụ nữ đơn thân nuôi con đầy gian truân. Vai diễn chân thực ấy giúp cô nổi tiếng trên toàn quốc và giành giải Nữ diễn viên được yêu thích nhất của Đài truyền hình Trung ương. Từ đó, cô mới thực sự đứng vững trong giới phim ảnh.

Nhưng đóng phim vẫn chưa đủ để đảm bảo tương lai cho con. Cô mở vũ trường, còn thành lập công ty thương mại và làm kinh doanh xuất nhập khẩu.

Dạy con tự lập, không nuông chiều

Với con trai, cô cũng áp dụng cách giáo dục rất nghiêm khắc. Ngay sau khi con tốt nghiệp trung học, cô gửi con sang Anh du học. Mỗi tháng chỉ cấp 7.500 tệ (khoảng 28 triệu đồng) sinh hoạt phí, phải tự chi trả tiền ăn, sách vở và đi lại.

Nếu không đủ tiền, cậu phải tự đi làm thêm. Đã có lúc cậu gọi điện khóc lóc, nhưng cô không hề mềm lòng. Cô muốn con hiểu sớm rằng cuộc sống không hề dễ dàng.

May mắn là con trai không làm mẹ thất vọng. Cậu thi đỗ Đại học Liverpool, sau đó tiếp tục lấy bằng thạc sĩ tại Đại học Birmingham. Sau khi về nước, cậu không dựa vào mối quan hệ của mẹ, tự nộp hồ sơ xin việc và bắt đầu từ vị trí thấp nhất trong một khách sạn 5 sao. Nhờ chăm chỉ và thông minh, cậu dần thăng tiến, trở thành quản lý cấp cao. Vu Hi dùng khoản thưởng lớn đầu tiên trong sự nghiệp để mua tặng mẹ một chiếc vòng ngọc.

Khi đeo cho mẹ, anh nói: “Mẹ à, trước đây mẹ đã chịu quá nhiều vất vả. Bây giờ đến lượt con chăm sóc mẹ". Chỉ một câu nói ấy, Vu Tiểu Huệ cảm thấy 40 năm gian khổ đều đáng giá.

Hiện nay bà đã hơn 60 tuổi. Bà ít đóng phim hơn, không phải vì không có lời mời, mà vì muốn dành thời gian cho bản thân. Tóc luôn được chải gọn gàng, ánh mắt bình thản của một người đã trải qua nhiều sóng gió. Con trai sự nghiệp ổn định, hiếu thảo với mẹ. Cuộc sống của hai mẹ con giờ bình dị nhưng vững vàng.

Từ ký túc xá tập thể của đoàn kịch đến cuộc sống hiện tại, bà đã đi suốt 40 năm. Không ai biết bà đã vấp ngã bao nhiêu lần, đổ bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. Nhưng mọi người đều nhìn thấy một điều: Cô gái năm nào bị đuổi khỏi nhà chồng khi bế theo đứa con nhỏ và không có gì trong tay, cuối cùng đã tự mình thay đổi hoàn toàn số phận.